Уж щях да чета, пък то…

Siste, noli abire,                                παῦσαι, μὴ ἀπέρχου
mihi triste erit,                                   ἄθυμος σχήσω
mihi triste erit,                                   ἄθυμος σχήσω
sine manibus tuis.                              ἄνευ σῶν χείροιν
Non, noli abire                                  οὔ, μὴ ἀπέρχου
hodies tibi faciam                              σήμερόν σοι ποιήσω
confessionem terribilissimam             τὸν δεινὸτατον ὁμολόγημα

Sub pontibus                                     ὑπὸ ταῖς γεφύραις
flumina non strepunt                         πoταμοί οὐ ψοφοῦσιν
cum tu non es mecum                       ὡς σὺ οὐκ εἶ σὺν ἐμοῖ
porti solitudine tranquilli                    οἱ λιμένοι ἥσυχοι καὶ ἐρῆμοι
cum tu non es                                  ἐπεὶ σύ οὐκ εἶ

Спри, не си отивай
ще ми бъде тъжно
ще ми бъде тъжно
без твоите ръце
Не, не си отивай
днес ще ти направя
най-страшното признание

Под мостовете
не шумят реки
когато ти не си със мене
пристанищата се пустинно тихи
когато теб те няма

{See it as an image.}

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s